chinh phu le loi chieu toi hoc va hanh rung xa nu an toan giao thong

1 reply [Last post]
haigiacmo06
Title: NooBot
Joined: 05/04/2018
Posts:
BotPoints: 15
User offline. Last seen 22 weeks 4 days ago.

phân tích tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ
phan tich chieu toi
mối quan hệ giữa học và hành
phân tích rừng xà nu
nghị luận về an toàn giao thông 

phân tích tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ
phan tich chieu toi

đặng nai lưng Côn là người làng Mọc, thị xã Thanh Trì, Hà Nội. Hiện chưa rõ năm sinh, năm mất của ông, chỉ biết ông là một danh sĩ lừng danh hiếu học, tài tình sống vào khoảng nửa đầu thế kỉ XVIII. cảm xúc trước hiện thực những trận chiến tranh do giai cấp phong kiến đương thời tiến hành chém thịt lẫn nhau để tranh giành địa vị hoặc đàn áp những cuộc khởi nghĩa của nông dân, Đặng trằn Côn đã sáng tác “Chinh Phụ Ngâm” để kể lên những đau khổ, mất mát của con người, nhất là tình cảnh người vợ quân nhân trong chiến tranh. phổ thông người đã diễn Nôm Chinh phụ ngâm, song chỉ bản diễn Nôm Chinh phụ ngâm của Đoàn Thị Điểm vượt qua giới hạn của bản dịch để phát triển thành sự đồng thông minh tuyệt vời. Dịch kém chất lượng đã sử dụng thể thơ song thất lục bát, tiện thơ do người Việt thông minh để biểu lộ những diễn biến tâm cảnh người chinh phụ sở hữu chồng đi chinh chiến. Trong chậm triển khai đoạn trích “Tình cảnh trơ thổ địa của người chinh phụ” đã kể lên tình cảnh và tâm cảnh người chinh phụ đơn chiếc, buồn khổ trong thời gian chồng ngoài mặt trận, không với tin tức, ko rõ ngày trở về, đồng thời bộc lộ ý nghĩa nhân đạo sâu sắc.

Tám câu thơ đầu biểu hiện nỗi phấp phỏng của người chinh phụ trong cảnh chơ vơ. ko gian khôn cùng vắng yên, hiu hắt, chỉ có bước chân của người lẻ bóng thầm gieo trên hiên vắng. Người chinh phụ đứng ngồi không yên, hết rủ rèm rồi lại cuốn rèm, đi di chuyển lại như trông mong tin lành báo chồng trở về, nhưng tin tức về người chồng vẫn bặt vô âm tín. Nỗi thất vẳng chan chứa. Ở ngoài hiên hay ở trong phòng, nàng vẫn trơ trọi, đơn chiếc cực kỳ. Mong con chim thước cất lên tiếng kêu, nhưng tới cả tiếng chim của sự mong mỏi cũng yên ổn vắng. Đêm khuya, 1 mình một bóng dưới ánh đèn, người chinh phụ thèm khát sự đồng cảm, sẻ chia, nàng hi vọng ngọn đèn thấu hiểu và soi tỏ lòng mình. Nhưng đèn vô tri, vô cảm, đèn không thể yên ủi, sẻ chia cộng người nỗi đau buồn cô lẻ.

“Đèn có biết nhường nhịn bằng chẳng biết

Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi”

Bốn câu thơ tiếp theo trong khoảng nỗi thèm khát đồng cảm chuyển sang thời gian chờ đợi dài khôn xiết như không gian mênh mông bất tận. Tiếng “gà eo óc gáy sương năm trống” vừa diễn tả sự lưu loát của thời gian, vừa diễn tả sự giày vò của lòng người. Biết bao đêm một mình một bóng, 1 ngọn đèn thao thức năm trống canh, nghe tiếng “gà eo óc gáy sương”, lòng thổn thức mong đợi. tuổi trẻ dần phôi pha theo thời kì. Bóng cây hoè âm thầm im lìm trong đêm gợi thêm cảm giác hoang vắng. thời gian tâm lý được nhân lên gấp bội: “Khắc giờ đằng đẵng như niên”, và mối sầu trong lòng người trơ trẽn, cô đơn trải ra trong 1 ko gian vô tận: “Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa”. Bốn loại thơ với bốn từ láy được chia đều, một từ gợi âm thanh, gợi lên sự giày vò trong tâm cảnh (eo óc); một trong khoảng gợi cảm giác hoang vắng (phất phơ); một trong khoảng gợi thời gian tâm lý (đằng đẵng); một trong khoảng gợi ko gian bất tận, nỗi sầu vô tận (dằng dặc), cùng lúc gợi âm điệu sầu não bình im.

Tám câu thơ đầu diễn đạt nỗi thấp thỏm của người chinh phụ trong cảnh trơ trẽn. không gian hết sức vắng im, hiu hắt, chỉ sở hữu bước chân của người lẻ bóng thầm gieo trên hiên vắng. Người chinh phụ đứng ở không lặng, hết rủ rèm rồi lại cuốn rèm, đi vận động lại như đợi mong tin lành báo chồng trở về, nhưng tin tức về người chồng vẫn bặt vô âm tín. Nỗi thất vẳng chứa chan. Ở ngoài hiên hay ở trong phòng, nàng vẫn trơ khấc, cô đơn vô cùng. Mong con chim thước cất lên tiếng kêu, nhưng tới cả tiếng chim của sự mong mỏi cũng yên vắng. Đêm khuya, một mình một bóng dưới ánh đèn, người chinh phụ khao khát sự đồng cảm, sẻ chia, nàng hi vẳng ngọn đèn thấu hiểu và soi tỏ lòng mình. Nhưng đèn vô tri, vô cảm, đèn không thể yên ủi, sẻ chia cộng người nỗi buồn đau cô lẻ.

“Đèn sở hữu biết nhịn nhường bằng chẳng biết

Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi”

Bốn câu thơ tiếp theo trong khoảng nỗi khát khao đồng cảm chuyển sang thời gian chờ đợi dài khôn cùng như không gian mông mênh vô tận. Tiếng “gà eo óc gáy sương năm trống” vừa diễn đạt sự lưu loát của thời gian, vừa miêu tả sự giày vò của lòng người. Biết bao đêm 1 mình một bóng, 1 ngọn đèn thao thức năm trống canh, nghe tiếng “gà eo óc gáy sương”, lòng thổn thức trông đợi. tuổi trẻ dần pha phôi theo thời kì. Bóng cây hoè lặng lẽ lặng lìm trong đêm gợi thêm cảm giác hoang vắng. thời kì tâm lý được nhân lên gấp bội: “Khắc giờ đằng đẵng như niên”, và mối sầu trong lòng người trật, đơn chiếc trải ra trong 1 ko gian vô tận: “Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa”. Bốn cái thơ với bốn trong khoảng láy được chia đều, một trong khoảng gợi âm thanh, gợi lên sự giày vò trong tâm trạng (eo óc); 1 trong khoảng gợi cảm giác hoang vắng (phất phơ); 1 từ gợi thời kì tâm lý (đằng đẵng); một từ gợi không gian vô tận, nỗi sầu vô tận (dằng dặc), đồng thời gợi âm điệu sầu não bình lặng.

Bốn câu thơ tiếp theo diễn tả các gắng gượng gạo của người chinh phụ để mong thoát khỏi vòng vây của cảm giác bơ vơ, đơn chiếc, nhưng ko thoát nổi. Người chinh phụ gượng soi gương để điểm trang, nhưng nhận ra bộ mặt mình, người chinh phụ lại ko cầm nổi nước mắt. đau đớn nhất là khi:

“Sắt cầm gượng gảy ngón đàn,

Dây uyên kinh đứt phím loan ngại chùng”

Đàn cầm, đàn sắt thường hoà âm có nhau nếu cảnh vợ chồng sum vầy, hoà thuận, đầm ấm. Dây đàn uyên ương gợi lên tượng trưng đôi lứa gắn bó, hoà hợp như đôi chim uyên ương. những biểu tượng đấy càng khơi sâu nỗi sầu đơn chiếc, trơ trọi của người chinh phụ. Ba từ “gượng” bộc lộ cảm giác vô duyên, ngang trái, xót xa trước hoàn cảnh. Dây đàn “đứt” và “chùng” đều là tín hiệu về điềm gở. Nỗi kinh hãi, ngại ngùng của người chinh phụ lúc “gượng gảy ngón đàn” phát triển thành 1 mặc cảm về sự trơ khấc, đơn chiếc trọn kiếp của cô phụ.

Tám câu thơ cuối miêu tả nỗi khao khát gửi tình thương nhớ sâu nặng của người chinh phụ đến chồng, nhưng trong nỗi khát khao đấy đã chứa sẵn mầm tuyệt vọng. Làn gió đông yếu ớt kia không đủ sức sở hữu nỗi lòng nhớ thương “nghìn vàng” của nàng tới tận non yên ổn xa thẳm. Nỗi thương nhớ càng trở thành thăm thẳm, không thể cân đo đong đếm được. Nỗi niềm đó chìm vào lạnh lẽo mang hình ảnh sương gió, mưa, tiếng côn trùng. phần lớn đều sự gợi đơn chiếc, buồn nhớ.

Chinh phụ ngâm trình bày nỗi khổ cực của người chinh phụ phải sống trong cảnh trơ trẽn, đơn chiếc. Đoạn trích có ý nghĩa đề cao hạnh phúc đôi lứa của tuổi trẻ và phản kháng chiến tranh phi nghĩa. ngôn ngữ nhân đạo của Chinh phụ ngâm hoà vào sở hữu tiếng nói nhân đạo của văn học thế kỉ XVIII – nửa đầu thế kỉ XIX mang ý nghĩa khẳng định truyền thống quý báu của văn chương dân tộc.Ở đoạn thơ tiếp theo (câu 17 – 28) là sự đề đạt nỗi lòng chinh phụ lúc nhớ về người chồng. mang điều, nếu như hình ảnh người chồng hiện diện như 1 ý niệm xa mờ thì bản thân nỗi nhớ mong cũng chỉ như một ảo giác. Sự gặp gỡ là điều không thể bởi tin tức mờ mịt, bởi khoảng phương pháp về không gian, về địa danh mang tính phiếm chỉ, biểu trưng của miền “non Yên”, “đường lên bằng trời”, “xa vời khôn thấu”… các từ “thăm thẳm”, “đau đáu”, “thiết tha” gợi nhớ gợi thương, day đi dứt lại trong tâm sự người chinh phụ. Sắc thái nỗi nhớ nâng cao tiến, rộng mở trong khoảng các suy tưởng dõi theo người chồng nơi phương xa đến sự dồn nén cảm xúc thành nỗi xót xa, cay đắng nối dài bất tận:
– Nhớ chàng thăm thẳm con đường lên bằng trời
– Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong
Giống như tâm tình Thúy Kiều trong Truyện Kiều: “Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu – Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?”, người chinh phụ sở hữu lúc thấy cảnh vật vô hồn, thê lương nhưng mang lúc lại cảm nhận cả khoảng không gian và cảnh vật như đang giục giã, giục giã, thay đổi, ko tậu thấy đâu sự hô ứng, đồng cảm giữa tình người sở hữu thiên nhiên:
Cảnh buồn người tha thiết lòng,
Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun.
Sương như búa, bổ mòn gốc liễu,
Tuyết nhịn nhường cưa, xẻ héo cành ngô.
Hình ảnh so sánh “sương như búa”, “tuyết nhịn nhường cưa” là sự cực tả những xao động của thế giới bên ngoài phê duyệt cách hình dong của chinh phụ, khi nàng ngẫu nhiên không còn chịu đựng nổi ngay cả vẻ bình dị đời thường và bột phát thành những sợ hãi dị kì. chậm triển khai là những tâm cảnh dị biệt nhau cùng tồn tại trong 1 con người, sự phân thân trong bí quyết cảm nhận về bỗng nhiên, cuộc sống. Trong thực chất, chính tình cảnh đơn côi của người chinh phụ đã tạo nên những xung đột tình cảm dị biệt nhau và phổ vào thế giới thiên nhiên rất nhiều các éo le, những thất vẳng và cả niềm kỳ vọng mỏng manh, các giây phút lặng tĩnh trợ thời và những cơn bão lòng dường như không thể nguôi khuây.

mối quan hệ giữa học và hành
phân tích rừng xà nu

nghị luận về an toàn giao thông

mermaid
Title: NooBot
Joined: 05/09/2018
Posts:
BotPoints: 2
User offline. Last seen 22 weeks 5 days ago.

Thank you.Great post from you.Mind-blowing post for me.list of courses in uk . Thank You...